3 / 13 · Vật thực khất thực
Thường khất thực — chỉ dùng vật thực nhận được khi đi khất thực
Sống nhờ vật thực nhận được khi đi khất thực, thay vì nhận lời thỉnh mời hay vật thực chia cho Tăng chúng.
- Tác giả
- Ban biên tập Dhutanga.org
- Thẩm định
- Đang chờ thẩm định giáo lý
- Truyền thống
- Phật giáo Nguyên thủy (Theravāda), kèm ghi chú so sánh
- Ngày đăng
- Thẩm định lần cuối
- Tên Pāli
- Piṇḍapātikaṅga
- Nhóm
- Vật thực khất thực
Ý nghĩa
Piṇḍapāta nghĩa là “vắt (cơm) rơi xuống” — phần vật thực được đặt vào bát. Người giữ hạnh thường khất thực nương vào việc đi khất thực hằng ngày, thay vì các bữa ăn do được thỉnh riêng hoặc được phân phát cho Tăng đoàn (Saṅgha).
Cách thực hành
Mỗi buổi sáng, hành giả ôm bát đi trong chánh niệm, im lặng nhận những gì được dâng cúng mà không yêu cầu, và thọ dụng từ những gì đã nhận.
Các bậc nghiêm trì
Các bậc khác nhau ở chỗ có được nhận thêm vật thực mang đến sau đó hay không — ví dụ vật thực mang đến tu viện, hoặc vào ngày hôm sau.
Lợi ích theo truyền thống
- Khiêm cung và nương tựa vào lòng rộng lượng của người khác
- Tạo cơ hội hằng ngày để cư sĩ thực hành bố thí (dāna)
- Không bị ràng buộc với những thí chủ nhất định
- Chế ngự kiêu mạn và biếng nhác
Khi nào hạnh bị gián đoạn
Hạnh bị gián đoạn khi hành giả nhận các bữa ăn do thỉnh mời hoặc vật thực chia cho Tăng chúng mà lời nguyện đã loại trừ.
Bối cảnh ngày nay
Việc đi khất thực vẫn là một truyền thống sống động, dễ thấy ở Thái Lan, Lào, Campuchia, Myanmar và Sri Lanka, cũng như ở một số tu viện phương Tây. Khách có thể cung kính dâng cúng vật thực; bát không phải để xin — người xuất gia không xin gì cả.